Trang

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

ngày hôm nay

lại 1 ngày bình yên trôi qua.
có khi nhớ vu vơ tới 1 ai đó,có khi buồn nhưng cũng chẳng dc lâu. quen rồi cái khái niệm xa xỉ là có 1 người con gái quan tâm,chăm sóc lấy mình. giờ mình dc bố mẹ che chở chẳng phải lo nghĩ gì nhiều nên chẳng nghĩ tới chuyện yêu đương ai đó.
mình còn nợ bố mẹ nhiều lắm,mình còn nhiều ước mơ dành cho bố mẹ hơn là dành cho bản thân mình. còn nhiều cái suy tính cho gia đình hơn là việc quan tâm đến 1 người mà người khác hay gọi là người yêu. liệu thế có phải là làm sao ko nhỉ? cũng chẳng biết nữa,giờ mình mất niềm tin vào con gái. Ngoan đấy,xinh đấy. nhưng chắc gì đã là của mình,chắc gì đã thực sự yêu mình. cái cảm giác bị lo ai đó lừa làm mình thấy khổ sở. thà cứ ở như vậy với bố mẹ. đơn giản bố mẹ dành tình cảm cho mình là thật chẳng lừa dối như ai đó.
hôm nay đọc được 1 comment rất hay trên face: "màng trinh là thứ ko quá quan trọng,nhưng tốt nhất là nó nên còn" có vẻ như cái câu này xoáy đúng tâm trạng mình. mình có thể bỏ qua những lỗi lầm của 1 người con gái, nhưng ko phải ko suy nghĩ đến giá trị của 1 người vợ hay xa hơn là giá trị của 1 người mẹ của con mình. có tốt hay ko khi trước khi lấy bố của lũ trẻ thì mẹ nó ko còn là trong trắng. có tốt ko khi mà bố nó ko phải là người duy nhất, có tốt ko khi mà trước kia mẹ nó đã từng thì lấy gì khằng định là sau này mẹ nó sẽ ko thuộc về người khác nữa. lúc đó rồi sẽ ra sao?
ôi cái xã hội này, ngày càng làm mình đau đầu. có lẽ tại mình quá ngu ko bắt kịp thời đại, cũng có thể mình quá ấu trĩ,cổ hủ chăng,nhưng ai cũng cần có quan điểm sống chứ. liệu sau này vợ mình có hoàn hảo như ai đó ko?
con người ta sống ở thực tai và hướng tới tương lai.
nhưng để có được thực tại con người ta phải còn có quá khứ,người ta nhìn quá khứ để đánh giá thực tại mà!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét